Hello world!

Cách đây vài năm về trước, khi ấy tôi còn là 1 cô gái trẻ hơn cô gái bây giờ. Tôi có một người bạn ở xa thật là xa, xét về mặt địa lý. Trong một đêm rằm nào đấy, tôi chợt nghĩ sẽ phải kể cho bạn trăng ở Hà Nội hôm đó đẹp lạ kỳ. Thực ra, chủ yếu là để mượn cớ hỏi xem cậu ấy sống ra sao. Những kẻ gàn dở ưa bóng gió thường hành động như vậy. Nói bâng quơ một câu nào đó, rồi chờ bắt đối phương sẽ bộc lộ những điều mình thực sự quan tâm.

Ngày đó, bạn tôi nói rằng khi xa cách đến một giới hạn, người ta sẽ thấy đâu cũng là nhà. Và khi ấy thì trăng ở Hà Nội, hay trăng ở Paris thì cũng như vậy mà thôi.

Chuyện đáng lẽ cũng không còn gì để nói. Thế nhưng, tai hại/may mắn thay, tôi lại là một đứa hay liên tưởng. Việc liên tưởng đôi khi đi xa tới độ không còn dính líu gì đến câu chuyện ban đầu nữa.

Nếu như tôi dùng phép so sánh “Sự Thật” và “Mặt Trăng”(với bối cảnh là thế giới của chúng ta, chiều không gian chúng ta đang sống, hệ mặt trời mà chúng ta đang tồn tại…) thì cũng là chuyện bình thường. Các nhà văn hay làm thế để người đọc dễ hình dung. Và “Sự Thật” thì hiển nhiên là rất giống “Mặt Trăng”: Sự Thật chỉ có một, Mặt Trăng cũng vậy. Khi Sự Thật được phổ biến rộng đến mức trở thành điều hiển nhiên, thì ở bất cứ nơi đâu, bất cứ thời điểm nào, với bất cứ đối tượng nào, người ta cũng nhìn nhận nó như là chính nó. Mặt Trăng cũng vậy. Trăng ở Hà Nội hay trăng ở Paris thì cũng như nhau vậy thôi. Và thậm chí, dù ta có nhìn thấy nó-hay không, thì nó cũng vẫn như vậy thôi.

Nhưng chuyện về mặt trăng đâu dễ dàng kết thúc ở đây. Mặc dù bây giờ đến trẻ con cũng không thèm tin rằng chú cuội ở trên cung trăng nuôi thỏ nữa, thì cũng vẫn còn có người-rất nhiều người, cảm thấy xốn xang khi ngắm trăng. Với kẻ không quan tâm, thì trăng ở đâu cũng là Trăng, chỉ là một vệ tinh xoay quanh Trái Đất và cách mặt trời bao nhiêu năm ánh sáng gì đấy (*)… Nhưng sẽ có người thấy trăng mùa hạ khác trăng mùa đông, trăng nơi này khác trăng nơi kia. Điều đó không có nghĩa là họ chối bỏ sự thật. Chẳng qua là, mỗi một tâm hồn sẽ cảm nhận về vầng trăng theo cách riêng của mình.

Và đối với “Sự Thật” cũng tương tự như vậy.

Tôi yêu thích Sự Thật. giá trị của nó giống như giá trị của một dụng cụ đo lường. Phẩm chất của một dụng cụ đo lường là chính xác, bất biến và thuần túy. Những sự vật khác sẽ thông qua nó để diễn đạt về mình: cao bao nhiêu, nặng bao nhiêu, độ đặc, độ rỗng… Bạn có lẽ sẽ cần rất nhiều dụng cụ đo lường để tìm hiểu về một viên đá. Tâm hồn con người cũng vậy, cần rất nhiều Sự Thật để tìm hiểu về nó.

Ví dụ như, tâm hồn của một nhà văn sẽ đón nhận Thuyết Tiến Hóa theo cách khác với tâm hồn của một nhà khoa học. Tôi đoán là sẽ không ông nào phê phán ông nào vì sự khác biệt đó. Nó giúp chúng ta nhận ra đâu là ông nọ, đâu là ông kia. Và Sự Thật khiến cho bất cứ ông nào – khi nhìn vào nó – sẽ tự nhận ra mình.

Tự nhận ra chính mình – đối với tôi thì đó là giá trị tuyệt vời nhất mà Sự Thật mang lại.

Hiện thực thì chỉ có một mà thôi. Nhưng việc mà mọi người cảm nhận hiện thực theo cách khác nhau, tự nó đã khiến cho thế giới trở nên phong phú. Nói theo kiểu hoa mỹ đầy ẩn dụ, bằng việc nhìn thẳng vào sự thật và cảm nhận nó, mỗi người đã có một thế giới riêng được xây dựng trong tâm hồn mình.

Dài dòng như vậy, nhưng tôi cũng chẳng biết làm cách nào khác hơn để thể hiện thái độ của mình khi chào thế giới. Câu nói đầu tiên thường rất quan trọng. Vì nếu nói sai, có thể sẽ khiến cánh cửa của một thế giới nào đó đóng lại với bạn, trong khi cánh cửa ở một thế giới khác bạn không mong muốn lại mở ra. Cũng như nếu bạn chào không đúng kiểu, có thể một vài người quan trọng sẽ bỏ lỡ thế giới của bạn. Điều ấy chẳng phải đáng tiếc ư?

Cuối cùng, bởi vì bạn đã chịu khó đọc đến đây rồi, tôi rất vui mừng được chào đón bạn bước vào thế giới của Armi n Meo !

(*) ah! thực ra mặt trăng cách mặt trời chỉ có 8 phút ánh sáng thôi

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *